NGÀY MAI SẼ LUÔN TƯƠI ĐẸP

Lá cây xanh nhưng rồi sẽ vàng, hoa nở rồi cũng sẽ lại tàn. Chúng ta nhìn những chiếc lá úa vàng, hoa tàn đó lần lượt rời bỏ cành cây, ngẫm nghĩ rồi thở dài một tiếng mọi thứ trở về với cát bụi, chắc bạn sẽ nghĩ:  mọi thứ đi rồi sẽ không bao giờ trở lại. 

 

Mọi thứ sẽ trở lại


Nhưng xuân đi rồi xuân sẽ lại đến, hoa tàn rồi hoa lại nở, cành cây trơ trụi lá cũng lại mọc ra những lá xanh tươi. Con đường nhỏ vắng vẻ, trống trải lại tràn đầy những bông hoa rực rỡ. Cái mất đi ngày hôm qua lại hoàn toàn khôi phục trở lại, nhìn thấy những điều này, bạn còn cảm thấy thế giới này thiếu gì nữa? 
 


Cái cũ ra đi, sẽ có cái mới thay thế


Hoa tàn, lá rụng vì thế mới khiến cho đất cát trở nên màu mỡ, ẩn chứa sức mạnh. Chính vì có sự mục nát điêu tàn của hoa của lá thì mới có mùa xuân năm sau sáng lạn. Trong hàng triệu mầm non xanh tươi mới đó, trong những nụ hoa rực rỡ muôn màu đó, trong những nụ cười trẻ thơ đó chẳng phải đang viết ra tên tuổi của những người đã khuất hay sao? 

Không có cái cũ ra đi thì làm sao có cái mới đến? Vốn dĩ đó là quy luật, sinh ra vốn là đi tới cái chết, và chết là để thúc đẩy cái mới sinh ra. 

Trong cái vũ trụ muôn đời bất biến, luân chuyển không ngừng, thay nhau sinh diệt này, chúng ta sẽ không bao giờ sống mãi, nhưng chúng ta vẫn có thể "tồn tại" vĩnh hằng! 

 

Ngày mai...


Bất luận ngày hôm nay đáng để bạn lưu luyến thế nào thì ngày mai cũng sẽ không dừng lại mà vẫn trôi đến để thay thế, bất luận chúng ta chống chọi hay bình thản, sinh tồn hay tử vong thì ngày mai cũng sẽ bước tới không dừng chân. 

Ngày mai trôi đi bình thường mà vô hình, nó mau chóng biến thành ngày hôm nay, hóa thành ngày hôm qua, trở thành những ngày đã qua. 

 


Ngày mai sẽ luôn tươi đẹp


Ngày mai chúng ta không thể biết được, là một chuỗi những dấu chấm hỏi, kéo chúng ta bước tới trước thêm một ngày, lớn thêm một ngày tuổi nhưng chúng ta cũng không thể nào biết sẽ tăng thêm được cái gì, giảm bớt đi cái gì. 

Ngày mai là gian nan, vẫn phải làm việc, vẫn phải suy nghĩ, cần phải chiến đấu. 

Ngày mai là mong manh, giống như hạnh phúc của con người vậy, có thể có bệnh tật, đau khổ. 

Ngày mai cũng tựa như một tờ giấy trắng! Chúng ta có thể tiếp nhận rồi để nó trở thành một bài thi bỏ trống, cũng có thể nguệch ngoạc vài nét lên nó, nhưng cũng có thể biến nó thành một kiệt tác có màu sắc tuyệt mỹ, có tâm tư tình ý diệu vợi. 

Vì vậy, ngày mai phụ thuộc vào sự sáng tạo của chúng ta. Đối với những người yêu nhau, ngày mai có thể là một giai đoạn đẹp đẽ, hạnh phúc của họ. Đối với người nông dân cực khổ, ngày mai có thể là một vụ thu hoạch vụ mùa lớn...Cho dù có một vĩ nhân nào đó mất đi vào ngày mai thì hoàn toàn không phải là ngày mai đã chiến thắng trước người đó, mà là người đó làm cho ngày mai trở nên vĩ đại hơn, khiến ngày mai trở thành một ngày được thế giới vĩnh viễn ghi nhớ. 

Đừng đợi chờ ngày mai bước tới gần chúng ta mà hãy bước tới ngày mai! Không chờ đợi mà là xây đắp ngày mai, chúng ta mới có thể có được một ngày mai tươi đẹp của chính mình.

 

Theo Xitrum

Bài viết cùng loại

Bình luận